Huế Học Gì Mi Ơi !

Madame Ngo Dinh Nhu Tran Le Xuan Ngo Dinh Diem Ngo Dinh Thuc Nguyen Van Am Ngo Dinh Dan, Trac, Quynh, Le Quyen, Le Thuy,

CORRECTS NAME – FILE – In this 1963 file photo, President Ngo Dinh Diem, second from left, poses with family members in Saigon. From left, standing, are Ngo Dinh Nhu; Diem’s brother, Diem; Archbishop Ngo Dinh Thuc, a brother, Mrs. Nguyen Van Am, Diem’s sister, Mrs. Ngo Dinh Nhu, Ngo Dinh Dan, a brother who bossed central Viet Nam, and seated is Diem’s mother, flanked by Trac, 15, and Quynh, 11, Le Quyen, 4, and Le Thuy, 16, children of Mr. and Mrs. Nhu. Madame Nhu, whose Vietnamese original name is Tran Le Xuan, known as the outspoken beauty who served as South Vietnam’s unofficial first lady early on in the Vietnam War and earned the nickname “Dragon Lady” for her harsh criticism of protesting Buddhist monks and communist sympathizers, has died at age 86, a Rome funeral home said Wednesday, April 27, 2011. (AP Photo/File)

thụyvi.

Tôi ” bị ” nhận được email kiểu viết qua viết lại ( dù không tham gia ) về : “Việt kiều về VN làm ăn với Việt Cộng” của Nguyễn Đắc Xuân:

“Nếu những người có tên dưới đây là VC nằm vùng thì còn hàng trăm người nổi tiếng khác các ông chưa biết; Những người đó là VC nằm vùng chứng tỏ họ là người có một quê hương để đi về, các ông chịu mãn kiếp lưu vong sao ?”

( sao y bản chánh )

Bây giờ, tôi muốn trả lời câu nói này của Nguyễn Đắc Xuân theo cách của tôi – Tôi muốn viết những chuyện phải viết cùng với tất cả ý thức mình tin là đúng. Tôi tin, vì sau 40 năm, lịch sử chứng minh Chủ nghĩa Cộng Sản không có bất cứ điều gì tốt đẹp, nếu không nói, bọn lãnh đạo nhà nước csVn chỉ là bọn “ Sâu dân. Bán nước. Khiếp nhược với Tàu…”. Huống chi, quê hương còn đầy dẫy loại người như Nguyễn Đắc Xuân thì càng không nên quay về.

Ông bà mình dạy “Người bất nghĩa không kết giao” – vì thế, bọn “ Tìm về hay bọn làm ăn với VC” chỉ là một nhóm nhỏ bị dẫn dụ, cả tin, mê mồi… Hoặc chỉ là kiểu bầy đàn… “ Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, là cung cách bọn cơ hội bợ đít, hùa theo ăn hiếp, ăn gian, đè đầu cưởi cổ dân chúng Việt Nam, tìm cách ăn trên ngồi trốc hơn 90 triệu dân nghèo thì có gì mà phách tấu !

Thấy chuyện trái không dám nói, thấy chuyện ác không dám can gián, còn bắt tay thoả hiệp thì đối với chúng tôi, bọn này, cũng như những tên vô lại như Nguyễn Đắc Xuân chỉ là “đồ ỉa” * – Có ai chắc  những bài viết của Nguyễn Đắc Xuân về Huế đáng tin khi trên Giao Điểm, đăng một bài viết của hắn kể chuyện viếng Dinh Độc Lập như ri:

Phái đoàn sinh viên và Nguyễn Đắc Xuân được các sĩ quan hướng dẫn cho biết, muốn vào phòng bà Nhu bắt buộc đi qua phòng ông Diệm. Ở đây ám chỉ sự thông đồng giữa bà Nhu và ông Diệm. Trong phòng bà Nhu thì chung quanh đều có lát gương bốn phía và được giải thích công dụng của chúng để làm gì? Một ám chỉ rất vô giáo dục?

Ông Kiều Vĩnh Phúc trả lời câu hỏi của ông Nguyễn văn Lục:

Tôi nghĩ, một cái dinh của một Tổng Thống không thể lụi xụi, phòng nọ sát phòng kia như cái tâm lụi xụi của Nguyễn Đắc Xuân được. Không biết dinh Gia Long thế nào, cho dù nó bằng nửa dinh Độc Lập đi, tôi xin mạn phép nói về sự bài trí trong dinh Độc Lập để độc giả tiện so sánh.

Theo cụ Quách Tòng Đức, dinh Độc Lập có hai tầng, tầng dưới có hai phòng khánh tiết tráng lệ và có văn phòng cố vấn Ngô Đình Nhu, văn phòng Bộ trưởng phủ tổng thống, văn phòng đổng lý, văn phòng Tổng thơ ký phủ tổng thống và nhân viên. Tầng trên chia ra ba phần: phần giữa là hai phòng khánh tiết lớn, phía trái của hai phòng khánh tiết dành làm văn phòng và phòng ngủ của tổng thống, rồi phòng sĩ quan tùy viên. Phòng tổng thống Diệm trang trí sơ sài với cái giường nhỏ bằng gỗ, một bàn tròn và ba ghế da. Nơi đây, ông Diệm thường dùng cơm và tiếp bộ trưởng, tướng lãnh. Phía phải phòng khánh tiết là nơi cư ngụ của gia đình bà Nhu. Sự bài trí như thế có quy củ, có sự trang trọng đúng cái protocole của một dinh tổng thống. Có lẽ nào nó lùi xùi, lẹo tẹo, phòng bà Nhu dính sát phòng ông Diệm?

Phải khinh mình và khinh người đọc lắm mới dám viết như vậy.

Tôi nghĩ thêm rằng, trong đám sinh viên hơn hai chục người còn lại, rất có thể có những người khác đọc bài này sẽ không ngần ngại lên tiếng. Tôi hy vọng là như thế? Có gì ghê gớm lắm đâu? Nếu quả thực bà Nhu là như thế thì bà chỉ là một thứ đàn bà dâm đãng? Trong thiên hạ, thiếu gì những người đàn bà như thế? Nếu có cũng chỉ là chuyện bình thường. Còn nếu quả thực bà không như thế thì những người còn có chút công tâm cần trả lại danh dự cho bà. Vả lại, một người không cần thông minh cũng có thể thấy rằng nếu là người dâm đãng thì bà Nhu phải tìm những người đàn ông khoẻ mạnh, đẹp trai, có vô số trong hàng sĩ quan hay công chức cao cấp. Cớ gì bà lại chọn ông anh chồng gần như một nhà tu, lùn tì, bụng phệ, buổi sáng chỉ thích ăn điểm tâm cháo trắng với cá kho? “

 một lời nói là một đọi (bát) máu đó mi !

* câu chửi rặc Huế

* hình đại gia đình của TT Ngô Đình Diệm

 

This entry was posted in Chuyện Phải Viết. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s