rừng câm

pix08 

thụyvi .                   

  Vừa nhấm nháp thỏi chocolate, Gió Thông vừa chạy ra đứng nơi cửa sổ, lâu lâu nàng kiễng chân, đôi mắt chăm chú ngóng chờ một bóng dáng ở tận đàng xa. Trước mắt nàng, khu rừng cùng với những ngôi nhà im lìm như còn lười biếng ngủ vùi trong không gian thật tĩnh mịch, nàng đứng có vẻ không yên, tay cứ xoa xoa trên khung kính như để quên đi sự chờ mong bối rối đang cồn cào trong lòng, lát sau, một chút nắng loé lên, ánh sáng xuyên qua lớp sương mỏng, khiến những hơi nước chấp chới lên những màu sắc huyền ảo cùng lúc con đường hiện rõ đỉnh dốc cao đổ thẳng chạy bon bon tới khu rừng trước mặt. Có vài chiếc xe chạy chầm chậm dưới đường, Gió Thông thèm được ngồi trên xe để lái   lòng vòng đâu đó trong thành phố cho quên đi sự sốt ruột –  nàng nghĩ thì nghĩ như vậy thôi chứ nàng làm sao có can đảm rời bỏ chỗ quen thuộc  đã khiến suốt tuần lễ nay – mỗi buổi sáng, như thông lệ, nàng đứng hàng giờ để chờ đợi gã đàn ông bí mật với tất cả nỗi háo hức lẫn thích thú!.…

Bỗng dưng, Gió Thông như hốt hoảng có chút chới với khi nhìn lên con dốc vời vợi mà bóng dáng gã đàn ông đâu bặt tăm? Càng mong ngóng, nàng càng nôn nóng muốn gặp ngay gã đàn ông lạ lùng ngậm pipe có khuôn mặt góc cạnh, khắc khổ nhưng phong thái ung dung hay ngước mặt nhìn lên bầu trời với tất cả niềm kiêu hãnh hiện lên trong ánh mắt, cũng như nàng không sao quên được chiếc pipe lên nước bóng ngời, dài ngoằn cắm hững hờ giữa đôi hàm răng đẹp, toả bay hương vị ngạt ngào thơm lừng từ những sợi khói thuốc đốt cháy thật tuyệt vời – sợi khói quyện cao ngộ nghĩnh như những buổi chiều thơ ấu ra bến sông nhìn đoàn tàu chậm chạp chạy qua, nhả  từng hơi khói dịu dàng giữa trời thu hiu quạnh. Trong lúc nàng đang mộng tưởng nhớ nhung, lạ lùng thay Gió Thông như vừa bất chợt nhận ra trong mớ không khí nàng đang thở, có một mùi hương quen thuộc – mùi khói thuốc, vừa nhẹ nhàng, mời mọc, vừa quyến rũ… Kia rồi, gã đàn ông xa lạ vừa xuất hiện từ trên con dốc cao.

2 . Có phải Đà Lạt luôn luôn là một giấc mơ đẹp, nên anh cứ tiếc nuối loanh quanh nơi đây như mong tìm gặp lại giấc mơ dỡ dang tội nghiệp của mình! Nhiều lúc, anh lẩn thẩn tự hỏi em còn nhớ những kỷ niệm của chúng ta như dãi nắng dậy thì lấp lánh nơi vùng đất cao nguyên? Riêng anh, tuy  không còn thời tuổi trẻ, nhưng anh vẫn sôi nổi điên cuồng khi nhớ về con đường ngắn nghiêng lệch theo con dốc đầy những đóa hoa vàng và ngôi nhà em nằm về phía số lẻ giấu mình dưới những rặng cây …Như chỗ này, chỗ ánh mắt có thể thấy khu nhà với những bãi cỏ mênh mông như đồi Cù xanh ngăn ngắt, khiến anh say mê nhìn mỗi giờ mỗi lúc cảnh vật phô bày những màu sắc khác nhau qua màn sương còn nấn níu, để thấy góc quê hương ngày xưa lẩn quẩn đâu đây.  Anh muốn thổi một điệu nhạc vui, nhưng lòng chùng xuống một nỗi buồn, ủ ê, tâm trạng giống như tiếng gió reo lẻ loi, lách qua từng chiếc lá thông nhọn hoắc chơi vơi cao vút trên đầu, tự dưng anh thấy mình già rồi, già thật rồi, và cảm thấy không còn tha thiết bất cứ điều gì, anh thấy mệt mỏi, những năm tháng cắm cúi học, ra trường, đi dạy đã rút hết sức lực anh, những mùa hè háo hức đi tìm em không còn sôi nổi nữa, niềm hy vọng tìm gặp em càng ngày càng mỏng, càng mỏi mòn và đầy tuyệt vọng.
Tiếng gió rào rào khiến nỗi buồn bừng bừng quẫy động, anh ngần ngừ một lúc rồi uể oải đứng dậy đi vòng về hướng con dốc, bỗng nhiên, trước mặt anh, một thiếu nữ đã đứng đấy tự bao giờ, vừa nhìn thấy cô, bất ngờ, anh thảng thốt định kêu lên nhưng rất nhanh anh chợt khựng lại, nhìn cô chăm chú rồi dè dặt hỏi giọng thật hồi hộp  “Xin lỗi… cô là… là sao của Duyên Ngoan ?” Cô gái nhướng mắt thoáng ngạc nhiên nhưng  mỉm cười trả lời tiếng Việt rành rọt “ Duyên Ngoan là mẹ tôi” rồi cô thật tự nhiên giới thiệu “ Còn tôi tên Gió Thông ” Vừa nghe xong, anh chới với, im sững quên cả câu chào xã giao,  anh đứng bất động nhìn cô gái tưởng chừng như một cơn mê, hình như anh nghe cô gái nói gì đó, nhưng đầu óc anh còn thảng thốt kẹt trong đám rối mù hỗn độn mơ hồ… Lúc cô chào từ giã và quay lưng, anh vẫn ngẩn ngơ, lặng lờ, đăm đăm nhìn theo dáng cô mờ mờ xa xa, đến khi cô đã khuất  hẳn sau đám cây, chợt nhớ ra, anh móc gói thuốc run rẩy mồi lữa rồi lập bập rít từng hơi, nhưng anh cảm thấy cả thân thể mình nhẹ tênh gần như muốn té sấp, khuôn mặt anh méo mó nhàu nát như vừa hứng chịu một cơn bão cuồng nộ tàn khốc, anh co rúm người lại như con thú bị trọng thương, bị rượt, bị đuổi đến cùng đường – uất ức, anh muốn thét lên, xé trời, muốn kêu lên cho tất cả những bi phẫn dồn nén nóng bỏng ụt trào như nham thạch, anh muốn khóc thật lớn, khóc thỏa thuê như chưa bao giờ được khóc, nhưng anh đứng đó chơi vơi, không một giọt nước mắt, dù là nước mắt đắng cay.

3 . Trời cuối hè, tuy chưa vào thu, nhưng bầu trời lúc nào cũng đầy gió – tiếng gió vỗ lên mặt kính tạo ra những âm thanh vi vu khiến cho những cánh lá vừa mới chớm vàng phải bứt ra, xoay mình loà xoà thả xuống. Gió Thông mở cửa bước ra ngoài, nàng muốn đi dạo một chút nơi khoảng rừng ngoài kia – nơi nàng thường ngồi bên giá vẽ khuất sau lùm cây – lặng lẽ nhìn trộm người đàn ông ngậm pipe đứng thật cô đơn. Bất chợt, trong mớ không khí ngan ngát mùi cây lá, Gió Thông nhận ra mùi khói thuốc nồng nàn bí mật quen thuộc trong sương mù… không lẽ người đàn ông đó đã có mặt trong khu rừng này? Nàng dõi mắt, chung quanh nàng được vây bọc bởi đám lá xanh rậm rì, nhưng trái tim nhạy cảm mách cho nàng biết rằng người đàn ông đang đâu đó rất gần, ý nghĩ thoáng qua khiến nàng cố tình đi loanh quanh tìm kiếm. Rừng xạt xào tiếng gió, nàng bỗng thấy quạnh hiu, nàng nhận ra chỉ có mình nàng trong rừng vắng và mùi khói thuốc lãng đãng trôi nổi quanh đây khiến nàng có chút chạnh lòng.
Hết ngày rồi hết đêm, nỗi mong ngóng về gã đàn ông xa lạ khiến Gió Thông thấy thời gian trôi qua thật chậm. Nàng  không hiểu sao nàng lại hay nghĩ đến ông ta? Cảm tình của nàng đối với ông ta kỳ lạ lắm không sao giải thích được, vì  nàng cố không muốn nghĩ tới ông ta, nhưng hễ ngày nào vắng bóng người đàn ông dáng vẻ lang bạt, hiền lành cô đơn, xa lạ kia thì nàng lại bứt rứt không yên. Có lần nàng kể cho mẹ nghe về người đàn ông đó, nàng nhớ trên góc trán ông ta có nốt ruồi nhô cao độc đáo, nàng nói dường như ông ta có quen, và biết tên mẹ thời con gái, mẹ đang cười bỗng như khựng lại, có chút ngẩn ngơ, nhưng rồi mẹ giải thích có lẽ ngày xưa ông ngoại lấy tên mẹ đặt cho tiệm sách nên có nhiều người biết thế thôi, Gió Thông thấy mặt mẹ hơi tái, giọng nói dường như ấp úng, rồi mẹ bỏ đi, nàng  nghĩ mẹ không khoẻ nên thôi không hỏi nữa.
Buổi sáng hôm nay, Gió Thông lại ra đứng nấp sau vuông cửa, nhìn về phía con dốc và đợi chờ trong náo nức, hồi hộp vì nàng sợ nàng sẽ không còn dịp gặp lại người đàn ông đó trước khi nàng phải trở lại trường học tại một thành phố ở miền Tây trong chiều nay. Trong năm học cuối, chắc chắn nàng rất bận, nên không có hy vọng về thăm nhà, nhưng nếu về, liệu gã đàn ông với ống điếu dài ngoằn cắm hờ hững trên môi mà nàng thường chờ đợi có còn xuất hiện từ con dốc cao? Chờ hoài không thấy, nàng quay vào, lòng buồn muốn khóc, tay loay hoay với mớ hành lý mà nàng biết mẹ đã lo sắp xếp thật chu đáo và ngăn nắp, nhưng không hiểu sao nàng cảm thấy như có còn thiếu một cái gì?
Cho đến lúc xe chạy ngang con dốc, nàng buồn bã khi nhận ra nàng đã bỏ quên mùi khói thuốc thật quyến rũ.

 4 . Trên con đường dong ruổi. Anh không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu bến bờ, đi qua bao nhiêu đoạn đời chông chênh, đi qua bao nhiêu khúc quanh ngã rẽ, đi qua bao nhiêu vùng đất mịt mờ quạnh hiu …chỉ nhớ một buổi trời đầy sương, anh đứng nơi đây, nơi bìa rừng này, thấy em – phải, đúng là em, mặc dù thời gian qua lâu rồi, nhưng em không thay đổi mấy, vẫn dáng dấp thanh mảnh, và một khuôn mặt còn y nguyên nét đẹp, anh thấy em từ xe bước ra cùng với người chồng tay trong tay thong dong những bước chân viên mãn hạnh phúc – trái tim anh dường như có ai bóp chặc khiến anh tê điếng…Anh lùi lại, lòng rưng rưng ngại ngùng, hoảng kinh nhận ra – bây giờ, sự thật là hết rồi. Mái ấm đó không dành cho anh, không bao giờ. Cả con người thân quen, ruột thịt, máu xương cốt tủy ấy không còn là của anh, không còn, không còn nữa. Những kỷ niệm đầy đặc rực rỡ trong trí nhớ ấy là vô nghĩa rồi, nhạt nhòa rồi, vỡ nát  rồi…Chỉ còn anh ngồi im lìm trong đêm, nhả từng cụm khói.  Đêm khuya chập chùng đặc quánh là người bạn thân thiết. Cũng như mùi khói thuốc là liên hệ duy nhất sót lại.
Năm đó, chiếc trực thăng của anh trong một phi vụ nguy hiểm bị trúng đạn bốc cháy. Nổ tung. Chết. Không còn ai – ngoại trừ anh sống với thân thể gần như bị cắt ra, nát bét. Anh bắt đầu chìm lĩm trong cơn ác mộng, bị ngập ngụa trong cơn mộng du khốc liệt. Cơn mộng du kéo dài hơn hai mươi năm đã khiến anh chạy đuổi hoài theo hạnh phúc mong manh, chạy đuổi hoài theo người đàn bà tít tắp đằng xa, chạy đuổi hoài theo một đứa bé mà anh cố sức với hoài không tới. Khi thì anh thấy đám khói bốc mịt mù, những thân thể bay lên tung toé và anh ngửi được mùi thịt cháy. Khi thì anh thấy mình ở dưới hầm sâu lạnh lẽo ngây ngấy hơi đất trong ánh sáng lờ nhờ lung linh. Có lúc anh thấy mình không còn sống, không còn hơi thở, thịt da anh nhầy nhụa trơn nhớt xông lên tanh tửi, và sự đau đớn tột cùng như xé rời từng miếng thịt của anh ra.  Khi anh thấy những đường gân trong thân thể bị xoắn chặc, co rút  thốn buốt rần rần ngoáy sâu lên tận óc. Khi anh quằn quại trần truồng gào thét, cào cấu, bò lết, vật vả, mình mẩy ướt đẩm nước đái và mồ hôi giữa đám cây già cỗi, trên những tấm lá cứng khô máu mủ…  Khi anh co quắp mê man, rơi hun hút vào những cơn hoảng loạn. Khi anh thấy mình rơi xuống tận cùng hầm sâu, không có cơ hội để thoát ra, rồi anh tỉnh mà tưởng chừng mình đang ở một cõi xa xăm huyễn hoặc nào. Cho đến khi những vết lở loét thôi hành hạ anh, chịu khép miệng dịu lại trong cơn sốt ngầy ngật hâm hấp, thiêm thiếp làm anh bủn rủn mệt nhoài không còn hơi sức cựa quậy, nghe trời im, đất im, rừng im.  Anh nằm im, tỉnh lại thì thảng thốt nhớ em, anh cũng hình dung được sự đau khổ trong đôi mắt ngơ ngác của em – đôi mắt,  anh nhìn lên bầu trời như kiếm tìm, anh thấy đôi mắt em, đôi mắt làm chơi vơi lòng anh,  khiến anh hồi tưởng lại buổi chiều đầu tiên anh gặp em bằng cửa ngõ quyến rũ này, và cho tới hôm nay,  những năm tháng thật dài, cứ mỗi lần mường tượng dáng dấp tiều tụy não lòng khi em lật tung các nơi để tìm anh, anh mường tượng vẻ mặt hớt hải thất thần của em khi nghe người ta nói không biết đích xác chuyện gì đã xảy ra cho anh trong chuyến bay hôm đó là anh đau đớn tưởng chừng như mình bị trúng thương lần nữa. Anh lúc nào cũng lay lắt nhớ em, cũng như anh lúc nào cũng bị ám ảnh bỡi cái chết dữ dội đau đớn – những cái xác tả tơi của những thằng bạn anh. Cũng như anh không làm sao quên được  tâm trạng của tụi anh –  tâm trạng của những tên tù binh – những tủi nhục làm người ta chỉ muốn chết, anh không sợ chết  nhưng thèm sống –  có lẽ anh thèm sống trong đớn hèn chỉ để muốn gặp lại em, gặp lại đứa con vừa tượng hình và một  đám cưới cho hai chúng ta.  Em ạ, hẳn em nhớ anh thường say đắm nói trên môi em  “Duyên Ngoan, sau này cưới nhau, dù trai hay gái – đứa con đầu lòng mình đặt là Gió Thông nghe em” Chính em và con là hình ảnh là tình yêu duy nhất của anh, là điểm tựa thiêng liêng cho anh bấu víu,  nhờ đó, anh có thể chịu đựng bằng một sức chịu đựng phi thường để sống qua được những ngày tháng kinh rợn. Chờ đợi hồi sinh. Chờ đợi thả ra. Lây lất tìm về.  Anh lúc nào cũng cứ hy vọng, trong cái địa chỉ quen thuộc kia có một đôi mắt  luôn luôn âm thầm chờ đợi, nhưng em đã ôm con ra đi mà không gieo rắc một chiếc lông ngỗng nào để lưu lại vết tích hành trình ?
Cảm ơn em. Cảm ơn con.  Cảm ơn tình yêu. Cảm ơn hạnh phúc lạ lùng như những giọt nước mắt khóc trong nỗi đớn đau. Cảm ơn em còn chút nhớ đến mối tình bỗng dưng mất hút như một dấu lặng. Cảm ơn em đã nuôi dưỡng ngọn gió vi vu trên những cánh lá thông lao xao reo suốt lưng trời.

5 . Người đàn ông đứng dậy, đi ra. Bên ngoài rừng lặng câm.

Không ai biết lá thư được gửi đi hay không, nhưng từ đó không ai gặp lại gã đàn ông dáng dấp lang bạt với ống điếu dài ngoằn trên môi xuất hiện từ con  dốc cao chạy đổ xuống khu rừng trong thành phố lấp lánh hơi sương. 

( tranh chì của Họa sĩ HIẾU ĐỆ )

 

This entry was posted in Truyện của thụyvi. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s