Dương Văn Minh, tên phản tướng

 

nddNguyễn Khiết .

Hàng năm, cứ đến ngày 11 tháng Mười Một và 30 tháng Tư là Dương Văn Minh bị mang ra chửi thậm tệ. Nói chung, Minh bị chửi là không oan vì y đã phá hoại cả nền Đệ Nhất Cộng Hoà lẫn Đệ Nhị Cộng Hoà. Những gì Minh làm đối với Đệ Nhị Cộng Hoà, chúng ta sẽ bàn tới trong một dịp khác. Ở đây, chúng ta chỉ xem đến những gì mà y làm đối với Đệ Nhất Cộng Hoà, và tại sao.


Sau khi chấp chánh, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm gặp rất nhiều khó khăn do các giáo phái và các đoàn thể chống đối gây nên. Dần dần thì bên Cao Đài chấp thuận cho một số qui thuận hoặc hợp tác với chính phủ. Bên Hoà Hảo thì cũng tương tự. Vì thế, mối lo ngại chính của Ngô Thủ Tướng là Bình Xuyên. Đây là lực lượng mạnh nhất và tuy rằng đám này không có chính nghĩa rõ ràng như Cao Đài và Hoà Hảo nhưng lại rất có thế lực và dám xem thường chính phủ. Tại sao như thế?
Đầu đuôi một phần lớn là do Đức Quốc Trưởng Bảo Đại mà ra. Bảo Đại ở lì bên Pháp, muốn có tiền đánh bạc nên đã bán chức Tổng Giám Đốc Cảnh Sát và Công An cho Lai Văn Sang của Bình Xuyên. Sang lại còn trích một phần tiền thu được từ các sòng bài dâng cúng cho Bảo Đại nên được Bảo Đại chiều ý, vì y là con bò sữa. Sang không phục tùng Ngô Thủ Tướng mà Bảo Đại thì hết lòng bênh vực Sang. Thêm vào đó, Pháp muốn phá thối Việt Nam Cộng Hoà nên ám trợ Bảo Đại và Bình Xuyên.
Trong ngành công an và cảnh sát lúc bấy giờ, lực lượng Công An Xung Phong là hung hãn hơn cả, và lại cũng được trang bị tối tân nhất. Ngày 30 tháng Ba 1955, Công An Xung Phong tấn công Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Quốc Gia lúc đó còn ở Đại Lộ Trần Hưng Đạo. Sau đó, bọn này còn tấn công cả bộ chỉ huy của Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù và Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù. Bọn chúng còn dùng súng cối 81 ly pháo kích vào Dinh Độc Lập.
Chỉ một ngày sau, Tướng Nguyễn Thành Phương của Cao Đài chấp thuận cho 5 ngàn quân của Cao Đài sang nhập với Quân Đội Quốc Gia, và chính phủ bắt đầu phản ứng. Vài ngày sau, đám Bình Xuyên gửi văn thư sang Cannes, Pháp, thỉnh cầu Bảo Đại chỉ thị cho Ngô Thủ Tướng không được đàn áo giáo phái và các đoàn thể ly khai. Bảo Đại ở xa, tưởng chúng nói thật. Vậy nên các đoàn thể thân chính phủ đã vội gửi thư sang trình bày cho Bảo Đại rõ và thỉnh cầu Bảo Đại đừng tán trợ Bình Xuyên. Bảo Đại đã làm ngược lại và lại còn nhờ Pháp ám trợ Bình Xuyên.
Trong mấy tuần lễ cuối của tháng Tư 1955, đám Bình Xuyên tấn công nhiều nơi. Chúng sử dụng các quân xa của Pháp. Vậy nên đến ngày 24, Ngô Thủ Tướng ký sắc lệnh bổ nhiệm Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Lễ vào chức Tổng Giám Đốc Cảnh Sát và Công An thay thế Lai Văn Sang. Sang lấy cớ Bảo Đại sắc phong cho y nên Ngô Tổng Thống không có quyền cất chức. Vì vậy nên y vẫn cho Công An Xung Phong giữ lại các trụ sở, không bàn giao cho chính phủ. Sang lại còn chỉ thị cho Công An Xung Phong chiếm giữ luôn Trường Petrus Ký để làm căn cứ đánh nhau với Quân Đội Quốc Gia.
Cuối cùng thì Quân Đội Quốc Gia với thêm lực lượng Cao Đài mới về hợp tác, đã đánh lui bọn Bình Xuyên. Chúng rút ra khỏi thủ đô, chạy về Rừng Sát. Chính phủ quyết định đánh vào tận sào huyệt Rừng Sát của chúng. Đó là Chiến Dịch Hoàng Diệu, bắt đầu vào ngày 21 tháng Chín 1955. Với quyết tâm tiêu diệt tận gốc đám Bình Xuyên, chiến dịch này được tổ chức rất qui mô mà chúng tôi chỉ tóm lược như sau.
Chỉ huy chiến dịch này là Đại Tá Dương Văn Minh. Chỉ huy phó là Trung Tá Nguyễn Khánh.
Các lực lượng bao vây Rừng Sát không cho quân Bình Xuyên chạy thoát gồm có Liên Đoàn Biên Hoà, Liên Đoàn Bà Rịa được một đơn vị từ Phân Khu Mỹ Tho tăng phái.
Dưới sông thì có hai giang đoàn được tăng cường thêm một đơn vị Thuỷ Quân Lục Chiến. Không Quân cũng sẵn sàng cất cánh yểm trợ khi cần.
Lực lượng chính yếu đánh vào tận sào huyệt của Bình Xuyên là các Tiểu Đoàn 1, 5 và 6 Nhảy Dù. Chỉ huy lực lượng này là Thiếu Tá Nguyễn Chánh Thi, Liên Đoàn Phó Liên Đoàn Nhảy Dù.
Yểm trợ cho Nhảy Dù là Tiểu Đoàn 3 Pháo Binh cho Thiếu Tá Nguyễn Xuân Thịnh chỉ huy. Cả hai vị thiếu tá này về sau đều lên đến cấp trung tướng.
Lẽ đương nhiên, xuất sắc nhất và có công trạng nhất là Thiếu Tá Thi và Thiếu Tá Thịnh. Tuy nhiên, được tưởng thưởng hậu nhất lại là Đại Tá Minh và Trung Tá Khánh, vì họ là cấp chỉ huy cao nhất. Đây cũng là hai nhân vật tham lam tai tiếng nhất trong vụ này, vì đã tẩu tán tài sản tịch thu được của Lê Văn Viễn tức Bảy Viễn, thủ lĩnh của Bình Xuyên.
Theo như Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi kể lại thì khi bị đánh đến sào huyệt, Bảy Viễn cho con rể là Tư Nhỏ ra điều đình. Tư Nhỏ có chỉ chỗ chôn giấu vàng bạc châu báu của Bảy Viễn gồm có 6 thùng phuy (fut) 200 lít đựng bạc giấy và một thùng đựng vàng bạc châu báu. Nhận được số vàng bạc tiền nong này xong, Dương Văn Minh nhép miệng cười trong khi Nguyễn Khánh rút súng đuổi tất cả mọi người đi chỗ khác. Sau đó, vẫn theo lời Nguyễn Chánh Thi, ông chứng kiến tận mắt việc Khánh và Minh sai lính đào hầm chôn kho báu. Rồi không bao giờ người ta được nghe nói đến kho tàng này nữa.
Tuy nhiên, theo lời mấy nhân chứng thì Nguyễn Chánh Thi không có mặt tận nơi, chỉ nghe kể lại không chính xác rồi cũng thuật lại như vậy. Đại Tá Nguyễn Văn Y, Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia Kiêm Đặc Ủy Trưởng Phủ Đặc Ủy Trưởng Trung Ương Tình Báo của VNCH thì tường thuật như sau.
Lúc đó ông là Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Chợ Lớn, chỉ huy Tiểu Đoàn 184. Vào khoảng tháng 5 năm 1955, sau khi đánh đuổi quân Bình Xuyên chạy vào Rừng Sát, ông đã thả các nhân viên Phòng 2 đi thăm dò ven rừng. Các nhân viên này thấy một người đang ngồi câu cá trên một chiếc xuồng ở một khu vắng, dáng điệu rất khả nghi, nên bắt về thẩm vấn. Sau nhiều cuộc tra hỏi, người này thú nhận anh ta là một cận vệ của Bảy Viễn, được phái ở lại giữ hai thùng phuy vàng và bạc đã phải nhận chìm xuống nước trước khi chạy trốn. Ông đã cho thợ lặn xuống tìm nhưng không thấy. Nhân viên Phòng 2 tiếp tục phỏng vấn, người này quả quyết nơi anh ta làm dấu đúng là nơi đã nhận 2 thùng phuy xuống. Thấy thái độ quả quyết của anh này, ông cho thợ lặn xuống mò một lần nữa, nhưng trong một phạm vi rộng hơn. Quả nhiên, thợ lặn đã vớt được hai thùng này cách xa nơi đánh dấu khoảng 100 thước, vì bị nước cuốn trôi đi. Đây là thứ thùng phuy đựng dầu xăng loại 200 lít.
Công cuộc kiểm tra cho thấy một thùng đựng bạc giấy, còn một thùng đựng vàng. Bạc giấy toàn là loại 500$, được gói trong những bao nilon nhỏ, có nhiều bao bị nước thấm nước. Ông bảo nhân viên đem số bạc ướt phơi khô rồi đưa tất cả đi nạp vào ngân khố. Còn thùng vàng được chở đến giao cho Đại Tá Dương Văn Minh, Quân Trấn Trưởng Sài Gòn. Tướng Nguyễn Khánh cho biết số vàng này khi giao nạp đã được bỏ vào trong hai cái rương, nhưng rồi sau đó không còn nghe Dương Văn Minh nói gì về số vàng này.
Cụ Ngô đã ra lệnh cho Thẩm Phán Lâm Lễ Trinh, Biện Lý Tòa Sơ Thẩm Sài Gòn, và Đại Tá Mai Hữu Xuân, Giám Đốc An Ninh Quân Đội, mở cuộc điều tra vụ này.
Ông Huỳnh Văn Lang, lúc đó là Bí Thư Liên Kỳ của Đảng Cần Lao và Tổng Giám Đốc Viện Hối Đoái, cho biết ông Lâm Lễ Trinh đã tiết lộ rằng khi được hỏi về số vàng này, Tướng Minh đã sừng sộ và giận dữ, nói rằng ông Diệm là người bội bạc, ông đã giúp ông Diệm đánh dẹp Bình Xuyên mà còn hỏi cái gì.
Ông Lang cũng cho biết ông có được đọc bản báo cáo hai trang của Đại Tá Mai Hữu Xuân. Đại Tá Xuân chỉ xác nhận số vàng Tiểu Khu Chợ Lớn tịch thu được đã giao cho Đại Tá Dương Văn Minh cất giữ và đề nghị nên đem ra chia nhau!
Ông Cao Xuân Vỹ cho biết khi ông Nguyễn Ngọc Thơ đề nghị cho Tướng Dương Văn Minh chỉ huy Chiến Địch Đinh Tiên Hoàng để bắt Ba Cụt, ông Diệm đã nói với ông Nhu: “Thôi, cho nó số vàng đó đi cho yên!”
Cụ Cao Xuân Vỹ đã qua đời, nhưng Cụ Lâm Lễ Trinh vẫn còn sống và vẫn còn sáng suốt. Chúng ta có thể kiểm chứng nếu muốn.
Về trường hợp Dương Văn Nhựt.
Vào đầu năm 1960, nhân viên của Đoàn Công Tác Đặc Biệt thấy một người thường lui tới nhà Dương Văn Minh, ở số 3 đường Trần Quý Cáp, Sài Gòn, nhưng mỗi lần đi ra, anh ta thường nhìn trước nhìn sau rất kỹ, thấy không có gì khả nghi mới bước ra. Những người bình thường không ai làm như vậy. Một hôm, đợi anh ta ra khỏi nhà Dương Văn Minh một khoảng xa, nhân viên tình báo liền bắt đẩy anh ta lên xe và đem về thẩm vấn. Lúc đầu anh ta nói anh ta chỉ là người đến dạy học cho các con của Tướng Minh. Tuy nhiên, sau nhiều cuộc thẩm vấn khéo léo, anh ta nhìn nhận anh ta là một ủy viên của Huyện Ủy Thủ Đức, được phái đến gặp Dương Văn Minh để lấy tin tức. Anh này đã bị giam giữ luôn, nhưng Dương Văn Minh không hay biết gì cả.
Sau vụ này, Đoàn Công Tác Đặc Biệt và Tổng Nha Cảnh Sát đã bố trí thường trực chung quanh nhà Dương Văn Minh, theo dõi từng bước đi của những người ra vào nhà ông, quay phim và chụp hình. Điện thoại của nhà ông cũng bị nghe lén.
Khoảng tháng 3 năm 1960, có một người có mặt mày và hình dáng rất gióng Dương Văn Minh, đã đến ở luôn trong nhà Dương Văn Minh và mỗi lần đi đâu thường được chính Dương Văn Minh chở đi. Sưu tra hồ sơ, nhân viên tình báo biết ngay đó là Dương Văn Nhựt, em của Dương Văn Minh, có bí danh là Mười Tỵ, hiện đang là Thiếu Tá trong bộ đội miền Bắc. Vợ của Dương Văn Nhựt hiện đang sống tại Sài Gòn. Theo dõi sát, nhân viên tình báo biết được Dương Văn Nhựt đang đi vận động Phật Giáo và sinh viên chống ông Diệm.
Trong cuộc phỏng vấn ngày 16.10.2004, Đại Tá Nguyễn Văn Y cho biết khi vợ Dương Văn Nhựt có bầu gần sinh, Dương Văn Nhựt đã đưa vợ tới ở nhà của Trung Tá Dương Văn Sơn, em của Dương Văn Minh. Lúc đó Dương Văn Sơn đang làm trưởng phòng truyền tin của Biệt Khu Thủ Đô. Tướng Minh thường đến nhà Dương Văn Sơn nói chuyện với Dương Văn Nhựt. Vì thế, nhà Dương Văn Sơn cũng bị theo dõi như nhà Dương Văn Minh.
Một hôm, Cụ Ngô gọi ông và bảo đem tất cả hồ sơ vụ Dương Văn Minh vào gặp ông. Có lẽ trước đó Đoàn Công Tác Đặc Biệt đã trình nội vụ cho Ngô Tổng Thống biết rồi.
Khi ông đem hồ sơ vào, Tổng Thống hỏi: “Dương Văn Minh có theo Cộng Sản không?” Rồi Tổng Thống nói tiếp: “Võ Nguyên Giáp nhiều công trạng như rứa mà nay Cộng Sản chỉ mới cho lên Trung Tướng. Dương Văn Minh công trạng có bao nhiêu đâu mà nay đã lên Trung Tướng rồi, còn muốn gì nữa?”
Đại Tá Y nói ông vốn là đàn em và là người quen biết với Tướng Minh nên chưa biết phải trả lời như thế nào. Tổng Thống liền đưa cho ông cái hộp quẹt và bảo đem tất cả hồ sơ ra đốt đi. Tổng Thống nói: “Mỹ mà nó biết được Trung Tướng của mình theo Việt Cộng thì xầu hổ lắm. Đốt hết đi! Từ rày tôi không muốn nhắc tới cái vụ này nữa.”
Nhưng đốt hồ sơ rồi cũng chưa xong, nhân viên tình báo còn phải bắt Dương Văn Nhựt và dẫn ông ta ra chiến khu để ông ta đi qua Cambodia và trở về lại miền Bắc, với lời cảnh cáo: “Nếu trở lại sẽ bị thanh toán”. Câu chuyện này có lẽ Tổng Cục Phản Gián của Hà Nội không hề hay biết.
Sau đó, Cụ Ngô đã bảo Đại Tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng, thông báo cho Tướng Minh biết từ nay ông ta chỉ có thể xử dụng các đơn vị cấp đại đội trở xuống mà thôi. Tướng Minh biết lý do tại sao, nhưng các cố vấn Mỹ không biết chuyện gì đã xẩy ra, nên rất thắc mắc. Họ nghĩ rằng Cụ Ngô sợ Tướng Minh làm đảo chánh nên mới hạn chế như vậy. Ngày 18.7.1962, Cụ Ngô thông báo cho Tướng Paul Donald Harkins biết Cụ quyết định hủy bỏ chức Tư lệnh Bộ Tư lệnh Hành quân của Tướng Minh vì ông ta “thiếu khả năng.” Ngày 8.12.1962 Trung Tướng Dương Văn Minh được cử làm Cố Vấn Quân Sự Phủ Tổng Thống, một chức vụ được coi như “ngồi chơi xơi nước”.
Sau này, báo Tuổi Trẻ Chúa Nhật của Việt Cộng trong số ra ngày 1.9.1996, dưới đầu đề “Tướng Dương Văn Minh dưới mắt các nhà binh địch vận” , đã tường thuật lại mối quan hệ giữa Dương Văn Minh và người em là Dương Văn Nhựt như sau:
“Năm 1960, Mười Tỵ, thiếu tá thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Nhân Dân Việt Nam – được lệnh về Nam nhận công tác đặc biệt. Nhiệm vụ của ông là quan hệ, tranh thủ người anh ở bên kia chiến tuyến, đại tướng Dương Văn Minh. Sau khi vượt Trường Sơn vào Nam, Thiếu Tá Dương Văn Nhựt, tức Mười Tỵ, đã được Ban Binh Vận Trung Ương Cục tìm mọi cách đưa vào Sài Gòn. Thông qua một người em gái, ông Mười Tỵ đã đến được và ở lại nhà của Dương Văn Minh suốt một tuần lễ. Hai anh em ở hai phía chiến trận gặp gỡ hàn huyên. Bằng tình cảm gia đình, ông Mười Tỵ thuyết phục Tướng Minh. Từ đó, ông Mười Tỵ cứ phải đi về trong “vùng địch” hoặc ra nước ngoài để tiếp xúc và gặp gỡ anh mình. Khi Dương Văn Minh lưu vong ở Thái Lan, ông Mười Tỵ cũng được bố trí sang Thái Lan qua ngã Campuchia. Ông đến Nam Vang, sống trong nhà một Hoa kiều. Tại đó, trong vòng một tháng, ông vừa học bằng sách vở, vừa thực tập giao tiếp để nói tiếng Hoa để nhập vai người đi buôn. Có khi từ Nam Vang ông phải bay lòng vòng sang Ý, rồi từ Ý được cơ sở Việt kiều đón về Pháp để móc nối chị dâu (vợ của Tướng Minh) từ Thái Lan qua liên lạc”.
Bài báo viết thêm:
“Kể từ 1972, bộ đội bắt đầu mở nhiều trận đánh lớn, nên Mười Tỵ được lệnh không ra vùng địch và ra nước ngoài nữa vì “sợ rủi ro làm hỏng ý đồ chiến lược”, nên việc móc nối với Dương Văn Minh được giao cho Nguyễn Hữu Hạnh.”
Đó là tất cả những gì mà các bạn trẻ nên biết về Dương Văn Minh. Sáu tháng nữa, nhân biến cố 30 tháng Tư, chúng ta lại nói thêm về thằng hèn này.

Hình –  Th Tướng Ngô Đình Dim chp thun mt thành phn thuc Bình Xuyên qui thun chính ph quc gia.
S
1 là Thiếu Tá Phan Trng Chinh. S 2 là Thiếu Tướng Trn Văn Đôn. S 3 là Thiếu Tá Nguyn Hu Hnh. S 4 là Trung Tá Đ Cao Trí.
H
nh là gic cng nm vùng, có nói ti trong bài.

This entry was posted in Chuyện Phải Viết. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s