món quà đẹp nhất

mon

 

thụyvi .

Nghiêm mỉm cười háo hức nhìn lên thành phố trên ngọn đồi cao chót vót nơi kia – nơi có một địa chỉ quen thuộc nằm giữa những dãy phố như choàng vai đứng nghiêng lệch bởi những con dốc cao thấp nối nhau thật độc đáo. Anh mường tượng con đường dẫn đến ngôi nhà của Thiên Thư rợp đầy hoa dại và bầu trời lúc nào cũng ngăn ngắt một dải nắng thật mềm len qua màu sương loãng làm ánh sáng chấp chới múa trên vai áo những người đi bộ. Anh nhìn xung quanh, hốt nhiên anh thấy xúc động, lòng tràn ngập nỗi hân hoan kỳ lạ và thấy yêu hết thảy mọi vật giữa vùng đất trời Đà Lạt quanh năm mùa đông thân thiết này – Anh hào hứng huýt lên điệu sáo Love is Blue thật lãng mạn, vừa cho xe chạy bên những tàng lá xanh mát thơm ngai ngái mùi nhựa thông. 

  Lát sau, Nghiêm đã dựng chiếc xe cạnh cánh cổng gỗ nhà của Thư, anh nhìn ngang nhìn ngữa, trong đầu hồi hộp nảy ra tìm cách nào đó đột nhập vào nhà để cho nhỏ Thư một bất ngờ đến thích thú. Anh đang lóng ngóng… Bỗng…  

   “Anh Nghiêm! Anh Nghiêm!”

Tiếng reo của Thư cất lên sau vuông cửa trong veo như tiếng chim khiến Nghiêm giật mình quay lại, nhìn sững sờ trong giây lát – anh không ngờ, chỉ mới vắng gặp nhau mấy tháng mà cô bé vụt lớn cao xinh xắn lạ thường. Thư chạy nhanh ra mở cổng, cười phô chiếc răng khểnh thật duyên dáng. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt như mừng như tủi:  

“Anh Nghiêm về khi mô?”  

“Anh vừa về ” 

Nghiêm thấy cô như rưng rưng, anh vội bước tới sát bên, ôm cô, nói thêm cho cô biết là anh nhớ cô nên vội vã về thăm. Cô nói

dỗi:  

  “Nhớ em mà đi biền biệt, không về”

Nghiêm bật cười, dỗ dành:

“Thì anh về đây”

Thư đầm đìa nước mắt, anh vội vàng ôm siết Thư trong tay, sợ cô sẽ tan thành nước mắt, anh nói giả lả:  

   “ Hôm nay em cúp cua hả?”

Thư lắc đầu. Cả hai đứng im. Giọng Thư nghèn nghẹn:   

  “Trong thơ anh không nói rõ ngày mô về, nhưng em có làm món này đãi anh”  

   “ Bánh bột lọc?”

Miệng Thư có nụ cười:  

   “ Bí mật!” 

Nói xong, cô ôm tay kéo anh vào nhà kêu anh ngồi xuống chờ, rồi chạy vô bếp bưng ra một ổ bánh Flan óng ánh màu hổ phách tráng lớp đường nâu đậm ngọt ngào. Cô khoe thêm như có chút hãnh diện:

“Em học được nhiều thứ bánh lắm. Mỗi ngày em sẽ làm cho anh Nghiêm ăn một món hỉ”

Chiếc bánh được Thư cắt ra từng lát thật khéo – cô hồi hộp nhìn anh múc muỗng bánh đầu tiên. Khi Nghiêm bỏ miếng bánh vào miệng, anh nghe chất béo, ngọt, mát, tan phao trên đầu lưỡi, anh muốn bật lên tiếng khen, nhưng làm bộ nhíu mày:

“Ờ…ờ”

Thư lo lắng:

“Ờ.. răng anh?”

“Ờ…cũng không tệ !”

Thư phì cười, vẻ mặt giãn ra thỏa mãn nhìn anh ăn từng muỗng bánh ngon lành. Bỗng Nghiêm nhìn quanh: 

“Ba Me đâu vắng hả em?”

“Hôm ni nhà đi kỵ giỗ Ôn trên nhà bác, chắc chút về chừ. Còn anh Nghiêm về khi mô lại đi?”

Nghiêm tần ngần:

“Mười ngày nữa!”

Ánh mắt nhỏ Thư lộ vẻ băn khoăn, hỏi giọng buồn hiu:

“Anh ở nhà lâu lâu không được sao?”

Nghiêm lắc đầu:

“Anh là lính làm sao ở nhà lâu được”

Thấy Thư buồn, anh ngồi xích lại gần Thư hơn, dịu dàng ủ tay cô trong tay mình.  Lâu lắm cả hai mới có một buổi sáng như thế này. Anh và Thư ngồi im lặng, mặc dù anh có hàng trăm điều vụn vặt để kể lể cho Thư nghe. Bên ngoài nắng lên cao nhuộm những vạt lá màu vàng như mật. Thư nói như an ủi: 

“Thôi kệ, có chi mô mà buồn. Anh về là phải vui. Mình đi khắp Đà Lạt nghe anh”

Nghiêm cười gật đầu, chợt nhớ:

“ Mấy bụi cây anh trồng, bây giờ lớn chưa em?”

Thư tươi ngay nét mặt: 

“ Cây anh mới trồng có lâu lắt chi mô rứa mà hắn đã to cao bằng em. Chừ bông nhiều dễ sợ. Anh nhớ trả công em tưới nước”

Thư xoè bàn tay, Nghiêm cúi nhìn xuống đôi tay xem chừng thật yếu đuối của cô, thấy thương quá những đường gân tay mờ mờ hiện ra dưới lớp da phơn phớt lông măng mịn màng, và cảm động về những chăm sóc nhỏ nhặt của cô dành cho anh. Nghiêm thấy mình may mắn, muốn say sưa hôn lên khuôn mặt trẻ thơ càng ngày càng phô ra những nét duyên dáng – cũng như cái vóc dáng mảnh khảnh mong manh như chiếc lá non ngồi sát bên anh đây đã khiến bao nhiêu cặp mắt quay nhìn…Như năm ngoái, thằng bạn anh, vừa là nhà văn vừa là họa sĩ, khi lên Đà Lạt tình cờ gặp Thư, anh chàng đã ngẩn ngơ, từ đó – một Thiên Thư rất dễ thương lúc nào cũng lung linh trên từng tranh bìa của tờ Tuổi Ngọc. Nghiêm áp đầu nàng sát ngực, thầm thì:

“ Thư ơi!”

Giọng cô sũng nước: 

  “Thư ơi! Thư ơi! mà anh đi miết. Pleiku xa như rứa nên anh Nghiêm quên mất đường về” 

Nghiêm cười nhẹ, lòng bồi hồi – Thư nhắc tới Pleiku khiến hình ảnh trại đồn mù mờ xa hun hút chấp chới trong đầu. Anh lan man liên tưởng tới những dãy phố buồn hiu bằng bặc trong những đêm không người. Nhớ tới hình ảnh những thằng bạn và anh chong mắt với trời đêm sâu hun hút lạnh tanh. Nhớ tới tâm trạng trong yên ắng mênh mông thôi thúc nỗi nhớ nhà. Có khi nhìn những đốm sáng im lặng lập loè, anh giật mình thảng thốt nhớ Thư, nhớ đến đôi mắt như những trái hoả châu bung ánh sáng chơi vơi, khiến anh xốn xang…

“ Anh Nghiêm”

“ Gì em?”

“ Anh về, em mừng quá”

“ Ờ…”

“ Em không muốn xa anh Nghiêm nữa!”

“ Anh cũng vậy”

Lát sau, nỗi buồn như chút nguôi ngoai, Thư rủ anh ra khoe vườn hoa. Trước mắt anh mở ra một vùng đầy màu sắc chói chang của các loại hoa Đà Lạt đứng lô xô chen nhau chỉ chừa một vạt đất nơi cuối vườn dành cho giàn su-lơ rậm rịt và những bắp cải ngậm no sương xoè bông trắng nõn. Anh hít thật sâu không khí ngan ngát, cảm thấy lòng mình thật sảng khoái như lạc cõi phiêu bồng lãng đãng phương nào. Nghiêm ngẩng đầu, thấy xa xa ẩn hiện đàng kia là những ngọn đồi lô nhô phủ xanh màu cỏ – bỗng nhiên Nghiêm muốn đến đó, thèm được đi trên đó bằng đôi chân trần để nghe lớp nhung mịn mát lạnh thấm vào gan bàn chân, hoặc nằm dài trên lớp cỏ êm, lắng nghe tiếng gió rít qua từng cánh thông nhọn hoắc trên đầu. Anh thấy vui vui với ý nghĩ ngày mai anh với Thư đến thăm vùng đồi cỏ thân thương, mặc sức hai đứa rong chơi hay rượt đuổi nhau chí chóe dành từng trái thông khô rơi lộp độp như ngày nào…

Anh đứng áp sát vào triền lưng Thiên Thư, để những lọn tóc của cô mơn man trên má anh thật dễ chịu.   Nghiêm nghe tiếng người nhà của Thư vang động trong nhà. Bước trở vào, anh lập tức bị cuốn vào không khí thân tình chào hỏi xôn xao mừng rỡ của gia đình Thư và anh có cảm giác y như mình với cô có cùng chung một cuống rún. Anh xao xuyến khi thấy đôi mắt cô lăn dài những hàng nước mắt.  

                                      *      *      * 

Nghiêm tới chỗ hẹn thật sớm. Buổi sáng nơi vùng cao nguyên với cái lạnh se sắt khiến anh thèm điếu thuốc, nhưng nghĩ tới lời hứa với Thư, rồi thôi. Nghiêm nôn nóng rời chỗ dựa nơi thân cây nham nhám, bước quẩn quanh lòng vòng chỗ anh đang đứng đợi. Anh nghe rõ từng chiếc lá vụn vỡ dưới từng bước chân làm anh cảm thấy có chút gì áy náy, tội nghiệp.  Rồi, anh lại bồn chồn ngóng cổ chờ dáng Thư xuất hiện để chạy lại đón cô, nói cho cô một quyết định quan trọng mà anh ấp ủ từ lâu. Rồi có lúc anh lại tần ngần tự hỏi: Có nên nói? Không phải nhiều lần anh hẹn với lòng là hãy kiên nhẫn, khoan lôi kéo cô vào sự ràng buộc nào cả đó ư? Có thể biết đâu cô còn e ngại cuộc sống luôn dời đổi của anh – một người lính rày đây mai đó với biết bao nguy hiểm chực chờ. Nhưng rồi anh gạt phắt đi – tại sao mình cứ mâu thuẫn, tại sao mình phải dựng lên những cảnh đời bất hạnh? Anh tin cuộc sống này, yêu cuộc đời này, anh tin Thư cùng tâm cảm với mình và tin nàng cũng dư hiểu ý nghĩ được nuôi dưỡng trong ánh mắt anh bấy lâu. Nghiêm mong có một lễ cưới và anh mỉm cười với cái ý định tuyệt vời này.

Chờ đợi lâu quá, khiến anh nóng ruột. Một ý nghĩ vô cớ hay là Thư không tới – lúc này cũng khiến anh thấp thỏm. Anh nôn nóng nhìn về hướng đi quen thuộc, chỉ thấy trước mặt anh là con đường mòn có dốc cao đổ thẳng xuống… Hình như, anh nghe tiếng gì đó như tiếng dẫm nhẹ trên lá…Anh quay ngoắt lại: 

“Em tới rồi, như chiếc bóng!”

Thư cười để lộ ra chiếc răng khểnh dễ thương lạ lùng:

“Khi mô em cũng là chiếc bóng của anh” 

Nghiêm nói với cô những suy nghĩ thật của anh: 

“Em cũng là hạnh phúc của anh”

Thư khẽ cắn môi, cô dấu nỗi vui sướng bằng cách nhìn chỗ đàn bướm đang nhởn nhơ đằng kia. Nghiêm ngắm lâu vào mặt cô, mái tóc của nàng lồng lộng trong gió, vô tình anh nhìn thấy vết sẹo bé tí nằm dưới mép tai. Vậy mà lâu nay vui đùa bên nhau Nghiêm chưa khám phá ra điều bí mật đó. Anh bỗng thấy thích thú bật cười. Thư tròn mắt hỏi:

“Anh chộ em?”

Nghiêm tủm tỉm kéo tay cô, cùng ngồi dài trên bãi cỏ. Cả hai bỗng dưng im lặng, đầu tựa vào nhau. Gió thông reo vui trên cao, tâm hồn Nghiêm lâng lâng tựa hồ đang đứng giữa một miền xa lạ nào. Chưa lần nào anh có cảm giác hạnh phúc như hôm nay, để thấy khung cảnh trước mắt bày ra là những màu sắc thật huy hoàng. Tình yêu và sự gắn bó tương cậy khiến anh nhìn đâu đâu cũng thấy xốn xang, chói lòa con mắt.

“Thiên Thư!”

“Dạ!”

“Sắp hè rồi”

Giọng cô trở nên lo lắng và buồn xo:

“Anh Nghiêm ơi!  Thi Tú Tài khó ơi là khó, làm em lo bất chết”

Cô ngừng một chút rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đi miết, em cứ lo ra, có học hành được chi mô”

Nghiêm bồi hồi quay nhìn sang người bạn nhỏ. Anh thấy cô xinh xắn mềm mại như một nụ hồng vừa mới nhú. Anh bóp chặt lấy bàn tay mềm nhỏ của cô. Anh nghe tiếng kêu yếu ớt, tiếng kêu để đón mừng hạnh phúc đổ xuống. Anh giữ chặt thêm bàn tay cô hơn

  “Anh Nghiêm!”

Tiếng kêu thật rõ ràng, tiếng kêu anh thường nghe, nhưng sao hôm nay tiếng kêu làm anh xúc động, dạn dĩ đưa tay giữ lấy khuôn mặt cô, hôn nhẹ lên cánh mũi bé xinh xinh, hôn lên môi cô một cách say đắm. Môi cô ngọt lạ lùng khiến anh như mê man. Cả hai dường như quên cả đất trời, thời gian. Khi Nghiêm buông ra, cả thân hình cô như mềm nhũn – nụ hôn đầu đời làm cô xao xuyến đến bủn rủn, Thư mắc cở: 

“Anh Nghiêm làm em ngộp thở”

Như cơn bão cao ngất từ đại dương lồng lộng, khiến quả tim anh rộn rã. Anh nói với nỗi xúc động:   

  “Chúng ta không xa nhau nữa. Mình cưới nhau, nghe em!”

Thư sung sướng lặng người. Nghiêm hồi hộp hỏi:

“Em bằng lòng phải không?”

Cô tránh mắt nhìn của Nghiêm, cúi đầu như để giấu đôi mắt đang lấp lánh, khẽ nói:  

   “Đây là món quà đẹp nhất, mà em chờ đợi từ lâu!”  

Câu trả lời của Thư làm ngợp hồn anh. Nghiêm muốn hét vang, muốn ca hát, anh muốn cất tiếng cảm ơn từng nhánh lá, con đường, và từng ngọn đồi đã mang cho anh một ngày vui mới cùng nỗi hạnh phúc như buổi sớm mai có đầy tiếng chim nhỏ ríu rít reo vui trên bãi cỏ xanh mềm mại.

“Mình về, em nhé !”                                                               

 

This entry was posted in Truyện của thụyvi. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s